1 đứa trẻ thừa cân: môi trường có ảnh hưởng gì?
- thaonpnma
- 29 thg 11, 2025
- 3 phút đọc
Có những thứ không bao giờ rời khỏi mình, dù đã lớn, dù đã thay đổi, dù đã đi rất xa.
Mình lớn lên trong một gia đình mà việc… béo được nhắc đến gần như mỗi ngày.
Mẹ mình thừa cân từ khi sinh mình — hơn 70kg lúc mang thai, và sau bao nhiêu năm vẫn giữ ở mức gần 58kg dù chỉ cao 1m54.

Cơ thể mẹ là minh chứng sống cho việc:
ăn uống cảm xúc,
stress,
thiếu vận động,
và không ai biết cách sống theo nhịp sinh học là gì.

Mình bắt đầu tăng cân từ lớp 6.
Dậy thì sớm.
Thèm ăn vô độ.
Đến nỗi tranh ăn cả phần của em gái.
Trong tích tắc, mình trở thành “Thảo Béo”, “bình bịch”, “tròn quay”…
Không phải chỉ là biệt danh, mà là cái nhãn bám theo mình suốt nhiều năm.
Đau nhất chính là… những bữa cơm gia đình.
Mình vẫn nhớ rất rõ cảnh đó:
Mình đang ăn ngon lành, thì mẹ nhìn mình chằm chằm rồi nói:
“Con đang béo rồi đấy. Thôi, ăn ít thôi.”
Bữa cơm lập tức thành chiến trường.
Mình thì xấu hổ. Vừa ăn vừa sợ. Vừa thèm vừa cố kiềm chế.
Nhưng điều nghịch lý là — không ai dạy mình ăn thế nào là đúng.
Chỉ có cấm, không có cách.
Vậy là cơ thể mình học được phản xạ:bị kiểm soát → stress → càng muốn ăn nhiều hơn.
Và mình trượt dài.
Đứa trẻ thừa cân không bao giờ thừa cân… một mình.
Đứa trẻ chịu ảnh hưởng từ:
thói quen ăn uống của gia đình
cách ba mẹ nhìn về cân nặng
việc bị dán nhãn từ nhỏ
những lời chê vô tình
những bữa cơm bị kiểm soát
và sự thiếu vắng một hệ thống lành mạnh
Một đứa trẻ thừa cân không chỉ ăn nhiều.
Nó ăn để xoa dịu, để lấp vào nỗi xấu hổ mỗi lần bị gọi “béo”.
Cơ thể thèm ăn vì… tâm hồn tổn thương.
Nhiều năm đồng hành với học viên giảm cân, mình mới nhận ra:
70% học viên ăn theo cảm xúc đều từng bị phán xét cân nặng khi còn nhỏ.
Thừa cân → Stress → cortisol tăng → thèm đồ ngọt → tăng cân → lại bị chê → lại stress.
Một vòng lặp y hệt hành trình của mình hồi cấp 2, cấp 3.
Và đó là lý do mình chọn con đường của Nhà mình FIT.
Không cực đoan. Không cấm đoán. Không “phải cố”.
Vì mình hiểu cái cảm giác: khi cơ thể trở thành gánh nặng, khi mỗi lần nhắc đến đồ ăn là 1 trận chiến kìm nén bản thân, khi mỗi lần soi gương là một lần muốn bỏ cuộc.
Nhà mình FIT là thứ mà ngày bé mình ước có.
Một nơi dạy mình sống đúng nhịp, đúng cách, đúng với cơ thể —thay vì ép nó theo những phương pháp đầy trừng phạt và cấm đoán.
Nếu bạn từng là đứa trẻ bị gọi là “béo”,
hay nếu bạn đang nuôi một đứa trẻ đang lớn, mình chỉ muốn gửi bạn điều này:
Giảm cân không phải là ép con.
Và cơ thể không phải là kẻ thù.
Chỉ cần một hệ thống đúng — mọi thứ sẽ đổi khác.
Mẹ mình đã giảm cân thành công rồi!






Bình luận